Tôi và anh đã kết hôn được 10 năm và có với nhau một đứa con. Càng ngày tôi càng thấy thấm thía cái cay đắng vì sự nhẹ dạ, cả tin vào những lời ngon ngọt của người mà con tôi gọi bằng cha. Vì tin những lời ngọt ngào như mật, những cử chỉ hòa nhã của anh mà tôi không suy nghĩ và đồng ý nhận lời để cùng anh xây dựng một mái nhà. Nhưng tất cả hoàn toàn trái ngược với những gì trước đây tôi đã dệt mộng, sau khi cưới nhau, anh thay đổi hoàn toàn.
Đều là người tỉnh lẻ nên chúng tôi phải thuê nhà, hai vợ chồng chỉ có đồng lương chứ không làm thêm được gì, đáng nhẽ ra phải biết quan tâm, chăm sóc lẫn nhau nhất là khi đã có con, nhưng anh thì không.
Anh hầu như không có một chút trách nhiệm nào với gia đình, với vợ con, suốt ngày chỉ biết lao đầu vào những thú vui đỏ đen, những cuộc nhậu nhẹt, lúc nào mồm anh cũng có mùi rượu, đã thế anh còn phản bội tôi khi quan hệ với rất nhiều cô gái khác. Cứ đi thì không sao nhưng khi về đến nhà thì anh lại cà khịa với vợ con mặc dù đứa bé còn nhỏ không hề biết gì cả. Nhiều lần tôi đã nói chuyện nghiêm túc và tìm mọi cách khuyên nhủ anh nhưng anh mặc kệ.
Tôi cũng đã tìm đến người phụ nữ của chồng mình để cầu xin họ buông tha cho anh để anh về với vợ con nhưng người phụ nữ đó không hề quan tâm, đếm xỉa gì đến những gì tôi nói. Cô ta coi anh là một người hoàn toàn tự do và coi mẹ con tôi như không hề tồn tại trên đời này. Còn anh ta cũng thế, anh ta không hề động lòng trước những những lời nói, lời cầu xin của tôi mà còn đánh đập, chửi mắng tôi rồi bỏ đi. Mỗi lần như thế tôi lại không dám bước chân ra khỏi nhà, không dám đi làm vì sợ mọi người sẽ chỉ trỏ hỏi han những vết bầm tím trên mặt, trên cơ thể. Thậm chí, anh đi chán rồi chỉ về nhà khi trong người không còn một xu, về đến nhà anh lại cầm tiền của tôi để tiếp tục cuộc sống sa đọa.
Tại sao trên đời lại có những người như họ chứ, họ không để ý đến tôi những ít ra họ cũng phải để ý đến đứa bé chứ, nó còn nhỏ nào có tội tình gì. Càng ngày tôi càng hiểu ra rằng từ trước tới nay anh chưa bao giờ yêu, chưa bao giờ thật lòng với tôi. Còn rất rất nhiều những hành động, việc làm của anh ta mà tôi không thể kể hết được.
Thật trớ trêu thay cho cuộc đời và số phận của tôi, nhiều lúc tôi chỉ muốn nghĩ đến cái chết nhưng nghĩ đến đứa con còn bé của mình, tôi lại cố gắng gạt bỏ tất cả mọi thứ, gạt bỏ mọi ý nghĩ thiển cận trong đầu để tiếp tục sống mà nuôi con. Tôi đã nhịn, chịu đựng anh trong một thời gian quá dài, chịu bao đắng cay tủi nhục, tôi đã không còn là tôi từ ngày tôi và anh trở thành vợ chồng.
Hôm nay tôi rất buồn nhưng tôi vẫn muốn viết ra những lời này để có thể tâm sự với các bạn, để có thể nói ra những uất ức trong lòng mình cho nhẹ lòng và đặc biệt là được chia sẻ với các bạn, để các bạn có thể rút ra từ bài học của tôi là đừng bao giờ tin những lời đường mật ong bướm làm mờ đi lý trí của mình, hãy sáng suốt để không bao giờ gặp phải trường hợp như tôi.
Hãy sáng suốt để lựa chọn cho mình một người đàn ông sẽ bảo vệ, quan tâm và cùng mình đi suốt cuộc đời.